Tà Năng – Phan Dũng: cung đường phượt không thể bỏ qua

Tà Năng Betvisa

Tà Năng Betvisa – Với thảm thực vật đa dạng, phong cảnh hùng vĩ và độ khó vừa phải, phù hợp với mọi người ở nhiều độ tuổi khác nhau.

Chúng tôi đã có một trải nghiệm tuyệt vời và khó quên khi trekking cung đường Tà Năng Betvisa – Phan Dũng, cung đường được coi là đẹp nhất Việt Nam. Và nếu có cơ hội, hãy thử một lần.

Tuyến đường Tà Năng Betvisa – Phan Dũng nằm trên địa phận hai tỉnh Lâm Đồng – Bình Thuận. Xã Tà Năng thuộc huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng, còn xã Phan Dũng thuộc huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận. Cung đường thích hợp cho những ai thích khám phá. Đó là khoảng 35 km.

Với thảm thực vật đa dạng, phong cảnh hùng vĩ và độ khó vừa phải, cung đường trekking phù hợp với nhiều lứa tuổi khác nhau.

Phía. Tà Năng Betvisa là tuyến đường đẹp, hai bên đường mọc nhiều cây cối, độ dốc không quá cao. Còn với Phan Dũng, đường khá trơn. Tại Tà Năng, chiều tối sương khá dày và chảy nhanh, đặc biệt về đêm có gió giật mạnh.

Tà Năng Betvisa
Cung đường. Tà Năng Betvisa – Phan Dũng ẩn chứa những điều kỳ diệu, bí ẩn dành cho những ai ưa khám phá

Để đi được cung đường này một cách an toàn và ngắm trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây, chúng tôi đã trang bị cho mình những kỹ năng cần thiết.

Đầu tiên là sự chuẩn bị về tâm lý và sức khỏe. Chúng tôi sẽ ở trong rừng hai ngày và hầu như không có tín hiệu điện thoại. Nhiệt độ xuống rất thấp vào buổi tối và gió luôn thổi mạnh. Vì vậy, chúng tôi chuẩn bị áo ấm, túi ngủ để làm quen với việc tự túc vệ sinh cá nhân trong rừng. Sức khỏe là điều kiện cần và đủ để chúng tôi vượt qua chặng đường bằng chính đôi chân của mình.

Đường đi không quá khó nhưng có nhiều ngã rẽ. Chúng tôi đã liên hệ với người khuân vác và người hướng dẫn để giúp chúng tôi trong suốt hành trình. Họ đã giúp đoàn chúng tôi di chuyển thuận lợi hơn và tránh bị lạc.

Chúng tôi xuất phát từ TP.HCM đến một homestay của người dân tộc Tày ở bìa rừng. Tà Năng Betvisa để nghỉ ngơi và tận hưởng không khí yên bình của vùng cao trước khi trekking.

Sáng hôm sau, trước khi vào rừng, chúng tôi được thưởng thức bữa sáng tuyệt vời dưới ánh nắng sớm mai ấm áp với món trứng ốp lết với bánh mì nóng hổi và rau xanh.

Người hướng dẫn sau đó đưa ra cho chúng tôi các quy tắc an toàn cho hành trình và thông tin chi tiết về khoảng cách, khí hậu và địa hình. Mỗi người được phát một chiếc gậy chống, một áo mưa và một bình nước.

Tà Năng Betvisa
Tà Năng Betvisa -Phan Dũng được mệnh danh là cung đường trekking đẹp nhất Việt Nam. 
Đồi cỏ xanh và rừng thông trên gai khủng long khổng lồ đặc trưng cho nó

Điểm xuất phát của chuyến đi là cánh đồng lúa của người Churu. Người Churu theo chế độ mẫu hệ, nghĩa là người khuân vác mà chúng tôi thuê phải xin phép vợ để đi cùng.

Chúng tôi tiếp tục đi qua những rừng thông ba lá mát rượi. Chúng tôi bắt đầu thích nghe tiếng thông reo trong gió. Sau 6km đầu tiên bằng phẳng và vài con suối nhỏ róc rách, chúng tôi bắt đầu leo ​​lên một số con dốc.

Những con dốc ở đây không quá cao nhưng như kéo dài vô tận khiến cả đoàn cứ băn khoăn không biết bao giờ mới hết dốc. Tuy nhiên, phần thưởng bắt đầu xuất hiện khi chúng tôi đặt chân đến ngọn đồi cỏ đầu tiên, một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ trải dài tít tắp.

Những ngọn đồi cỏ xanh rì như một thảo nguyên xinh đẹp. Không khí trong lành của cao nguyên và những làn gió mát rượi làm dịu đi bao vất vả trước đó.

Chúng tôi đến địa phận xã Phan Dũng, nơi có đỉnh inox đánh dấu tọa độ ranh giới hai tỉnh Lâm Đồng – Bình Thuận. Từ đây có thể nhìn thấy ngọn núi cao nhất vùng, được người Pháp đặt tên là Hòn Diên.

Nghe đồn trên núi có một con hổ ba chân hung hãn nên nhiều người không dám đi qua khu vực đó. Từ ranh giới 2 tỉnh sẽ có 2 hướng đi Phan Dũng. Chúng tôi chọn đi hướng đồi Linh chứ không phải thác Yavly vì lúc đó đang là mùa mưa.

Chúng tôi đến điểm cắm trại, Đồi Hai Cây Thông , vào một buổi chiều muộn. Ngọn đồi cao khoảng 900m so với mực nước biển, có tầm nhìn rộng. Hầu hết các nhóm trekking cắm trại ở đây.

Buổi tối, chúng tôi dùng cơm tối và ca hát trong không khí yên bình của núi rừng hoang sơ, kết thúc một ngày bằng ly rượu nếp thơm nồng. Sau đó chúng tôi đi ngủ sớm để dậy sớm đón bình minh trên cao nguyên.

Để về đích, chúng tôi đã xuống dốc từ độ cao 900m xuống 400m. Hướng dẫn viên đã chỉ cho chúng tôi sự thay đổi về độ cao bằng cách quan sát sự khác biệt về cảnh quan từ rừng lá kim ôn đới đến rừng hỗn giao lá rộng lá kim rồi đến trảng cỏ và cuối cùng là rừng rụng lá hay còn gọi là rừng khộp – nơi đây vô cùng khắc nghiệt vào mùa khô vì phần lớn các dòng suối nếu mất đi sẽ khô cạn sẽ khó tìm được nguồn nước.

Những cánh rừng cây Dầu bắt đầu xuất hiện dày đặc với đặc điểm vỏ cây cực dày để chống lại cái nắng gay gắt của miền Bắc Bình Thuận.

Trước đây, người Chăm dùng nhựa cây Dầu để chống thấm nước cho thuyền bè, làm chất đốt và vữa xây gạch tháp Chăm.

Sau khi xuống dốc liên tục, chúng tôi nghỉ ăn trưa bên một con suối nhỏ. Chúng tôi nhắm mắt lắng nghe tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy.

Chúng tôi tiếp tục đi bộ trong rừng cho đến đầu giờ chiều. Đoạn đường cuối cảnh rừng đã không còn đẹp, trước mặt chúng tôi là bãi xe ôm của người Raglai; từ đây về đích xã Phan Dũng chỉ 5km.

Trong suốt hành trình, chúng tôi cố tĩnh tâm để đối thoại với thiên nhiên, để nghe tiếng chim hót, tiếng gió, tiếng lá xào xạc, tiếng suối róc rách, tiếng cỏ rì rào và cả tiếng mình đi tìm câu trả lời giữa không gian tấp nập. của thành phố làm chúng tôi mất tập trung

LINK TRUY CẬP NHANH BETVISA
Tà Năng – Phan Dũng: cung đường phượt không thể bỏ qua

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên